Bám chấp là sống sai lẽ thật (Thạch Thuận Hòa)
Con học bao nhiêu kinh điển, đọc bao nhiêu sách thiền, đó cũng chỉ là tấm bản đồ thôi. Cái "học bên trong" mới là cái học thiệt sự.
Mọi sự trần gian (các pháp), tất cả đều vùn vụt trôi, chảy, xoay vần, thay đổi. Lý vô thường chi phối mọi sự. Thân đã đổi thay trong từng tích tắc, và tâm cũng biến thiên thay đổi trong từng tích tắc. Như mây bay gió thổi. Có gì có thể giữ lại cho đứng yên được đâu.
Chỉ với qui luật vô thường thôi, thì mọi bám víu chấp trước đều sai lầm và tạo ra đau khổ. “Này, hỡi người ngu dại kia, đêm nay mạng ngươi được lấy đi, thì của cải để lại cho ai ?!”.
Của cải bạc vàng cũng thế, mà cả người thân và tình thân cũng thế. Ngay đến tâm hồn và thân mạng mình, chúng cũng có theo ý mình đâu.
CUỘC ĐỐI THOẠI: GIỮA SƯ TÂM ĐỊNH VÀ THIỆN ĐĂNG
Bối cảnh: Trời miền Tây vào mùa mưa, nước đổ bong bóng trên sân thiền viện. Thiện Đăng ngồi bên giỏ rau củ vừa dọn từ chợ về, gương mặt mệt mỏi, mắt nhìn mông lung vào màn mưa đen kịt. Sư Tâm Định bước ra, tay cầm quyển sách của thiền sư Ajahn Chah, ngồi xuống xếp bằng đối diện bên cạnh bàn trà.
Thiện Đăng: (Thở dài) Bạch Sư, con mệt quá. Ngày hôm nay khốc liệt quá sư hà. Con gồng mình bán buôn, khách khứa than vãn, rau củ thì héo úa theo nắng mưa, chi phí mọi thứ cứ tăng từng ngày. Con chỉ biết tự nhủ: Ráng đi Đăng, bữa nay mệt, nay mai có thể khốc liệt hơn, nhưng ngày kia ngày sau nữa nhất định sẽ tốt lên. Con sống bằng cái hy vọng của "ngày kia" đó sư.
Sư Tâm Định: (Mỉm cười) Nè Đăng, con định đợi tới "ngày kia" mới chịu cho cái tâm mình nghỉ ngơi hả ? Rồi lỡ tới ngày kia trời vẫn nắng mưa thất thường, rau vẫn héo, tiền vẫn kẹt rồi con định hẹn tới tháng sau luôn sao ?
Thiện Đăng: Dạ, thì mình phải có niềm tin chứ Sư. Không tin vào tương lai thì sao chịu nổi cái hiện tại bế tắc này ?
Sư Tâm Định: Con nghe nè. Con ví cuộc đời con bây giờ như một cái hang, và bên trong đó có một con rắn hổ mang đang nằm chình ình. Con sợ nó cắn, nên con cứ ngồi đó ước chi: "Phải chi con rắn này nó biến mất, phải chi tới ngày kia nó bò đi cho con yên". Có phải con đang sống như vậy hông ?
Thiện Đăng: Dạ đúng rồi Sư. Con chỉ muốn thoát khỏi nó thôi.
Sư Tâm Định: Đăng à, cái khổ của con hổng phải tại con rắn, mà tại cái tâm con cứ muốn đuổi nó đi. Con rắn hổ mang đó chính là những chuyện "khốc liệt" của con đó. Nó ở đó, nó là một phần của thiên nhiên và cuộc sống. Con không thể bắt nó đi theo ý con được. Thay vì đợi tới "ngày kia" nó đi mất, sao con hổng học cách sống chung với nó ngay bây giờ mà hổng để nó cắn ?
Thiện Đăng: Sống chung với rắn độc mà hổng bị cắn... làm sao được Sư ?
Sư Tâm Định: Là con biết nó là rắn độc, con né nó ra, nhưng con hổng có ghét nó, hổng có sợ nó tới mức thất thần, điên cuồng. Con cứ làm việc của con, uống trà của con, nhìn con rắn hổ mang (là nỗi khổ) đó một cách bình thản. Khi con chấp nhận nó có mặt ở đó như một lẽ đương nhiên, tự nhiên nó hết độc đối với con. Con khổ là vì con muốn mọi thứ phải êm đềm theo ý mình, mà đời này có cái gì theo ý mình đâu con ?
Thiện Đăng: Con hiểu ý Sư, nhưng con thấy mình mâu thuẫn quá. Con thích yên tĩnh, thích đọc "Tuyết giữa mùa hè", thích ẩn cư. Mà giờ con phải lăn lộn ngoài chợ với mớ rau củ, con thấy mình giống như đang đi ngược lại đường tu vậy.
Sư Tâm Định: (Lắc đầu) Con lầm rồi. Tu hành hổng phải là chạy trốn vô rừng mới gọi là tu. Nếu tâm con loạn, thì vô rừng con cũng mang theo cái "chợ" trong đầu con hà.
Thiện Đăng: Nhưng ở chợ ồn ào quá Sư ơi, sao mà thiền được ?
Sư Tâm Định: Con coi nè, con đi, đứng, nằm, hay ngồi bên quầy rau, đó đều là oai nghi tu hành hết. Đâu phải lúc con ngồi tréo ngoảy trên bồ đoàn mới gọi là thiền. Khi con cân rau cho khách, con biết mình đang cân. Khi khách mắng vốn, con biết cái cơn giận nó đang nhú lên trong bụng mình. Đó chính là tu đó !
Thiện Đăng: Dạ, nhưng con chỉ muốn tu lúc con thấy thoải mái thôi ...
Sư Tâm Định: Tu kiểu đó là tu "theo cảm xúc", là "tai họa" chứ hổng phải tu hành chân chánh đâu con. Đa số người ta đợi tới lúc rảnh rỗi, sảng khoái mới chịu tu. Còn lúc gặp khó khăn thì họ bỏ cuộc. Ajahn Chah dạy rằng: Bất kể nóng hay lạnh, vui hay buồn, đắt hàng hay ế ẩm, con cũng phải giữ chánh niệm tỉnh giác liên tục. Đừng có đợi tới "ngày kia" tốt đẹp mới tu, mà phải tu ngay trong cái "khốc liệt" của ngày hôm nay nè.
Thiện Đăng: Sư nói làm con giật mình. Con cứ ngỡ tu là phải đạt được cái gì đó bình an lắm, nên con cứ hy vọng ngày sau sẽ khá hơn để con dễ tu hơn.
Sư Tâm Định: Con lại mắc bẫy cái "hy vọng" rồi. Con có dám chắc là ngày kia mọi sự sẽ tốt lên hông ?
Thiện Đăng: Dạ... thì con tin vậy thôi, chứ làm sao chắc được Sư.
Sư Tâm Định: Đúng rồi đó ! Câu thần chú của bậc Thánh nhân chính là: "Không chắc !".
Thiện Đăng: "Không chắc chắn" - con có đọc được câu này từ sách của Ajahn Chah. Nhưng thiệt sự mà nói, con nghe nó có vẻ bấp bênh quá.
Sư Tâm Định: Ừ, đúng rồi. Bấp bênh là do con chưa hiểu thấu, tại cái bụng con muốn nắm giữ. Con nói "Ngày kia nhất định tốt lên" – Sư nói: "Không chắc !". Con nói "Hiện tại khốc liệt quá" – Sư cũng nói: "Không chắc !". Tại vì cái khốc liệt đó nó cũng vô thường, nó sinh rồi nó diệt trong từng tích tắc hà. Khi con dán cái nhãn "Không chắc !" lên mọi cảm xúc vui buồn, thành bại, tự nhiên con hổng còn bị tụi nó lôi đi nữa.
Thiện Đăng: (Ngẫm nghĩ) Vậy là ngay cả cái niềm tin vào "ngày kia tươi sáng" của con, con cũng phải nói "không chắc" luôn hả Sư ?
Sư Tâm Định: Chớ sao ! Khi con nói "không chắc" với cái hy vọng đó, con sẽ hổng bị sụp đổ nếu ngày kia nó hổng tốt như con tưởng. Con sẽ bình thản đón nhận mọi thứ nó tới. Hạnh phúc của người tu hổng phải là đợi tới lúc hết khổ, mà là biết rằng "cái khổ này cũng hổng chắc đâu", rồi mỉm cười với nó. Đó mới là sự tự do thiệt sự, là cái "suối nguồn tâm linh" chảy ngay trong lòng con, chứ hổng phải ở ngày mai ngày kia nào hết.
Thiện Đăng: (Im lặng hồi lâu, nhìn làn khói trà bốc lên) Dạ... Con hiểu rồi. "Không chắc"... nghe vậy mà nó nhẹ cái bụng thiệt Sư hà.
Sư Tâm Định: Ừ, hiểu vậy là tốt. Thôi, uống chén trà đi con. Trà này ngon hông ? "Hổng chắc" nghen, lát nó nguội là nó khác hà. ! (Hai thầy trò cùng cười)
Đừng hẹn lòng đến "ngày kia" mới cho phép mình bình an. Hãy nhìn con rắn hổ mang của đời mình bằng ánh mắt của sự hiểu biết ngay lúc này. Mọi sự đều "không chắc", chỉ có chánh niệm tỉnh giác trong hiện tại là điểm tựa duy nhất của chúng ta.
Có người đi tìm sự yên tĩnh trong rừng sâu, nhưng lại mang theo một cái tâm đầy tiếng ồn. Có người đứng giữa chợ búa lao xao, nhưng lòng lại tĩnh lặng như mặt hồ không gió. Tu hành không phải là thay đổi nơi chốn, mà là thay đổi cái nhìn. Khi ta thôi mong cầu mọi thứ phải khác đi, thì ngay tại đây, nơi sạp rau này, nơi chén trà này... chính là phòng thiền.
Thiện Đăng: Bạch Sư, con đọc sách thấy các vị sư ẩn cư trong rừng sâu, lòng con ham quá. Con chỉ muốn dẹp cái sạp rau này để đi tìm một nơi không có bóng người, để không phải nghe tiếng mặc cả, không phải thấy cảnh bon chen, lừa dối nhau bằng những chiếc mặt nạ xã hội, ...
Sư Tâm Định: (Đặt chén trà xuống rồi nhìn sâu vào mắt Thiện Đăng) Con muốn tìm cái "yên tĩnh" đó để làm gì ? Để con được thoải mái theo ý con, hay để con thấy được lẽ thật ?
Thiện Đăng: Dạ, thì yên tĩnh mới tu được chứ Sư. Con thấy mình lẻ loi giữa cái chợ này quá.
Sư Tâm Định: Đăng nè, con có biết cái "lẻ loi" đó là một món quà hông ? Người ta sợ cô đơn nên người ta mới lao vô đám đông, mới kiếm chuyện để nói, mới làm ăn tất bật, tụ tập ăn uống ca hát để quên đi cái trống rỗng trong lòng. Con thấy mình lẻ loi, tức là con bắt đầu nhìn thấy cái tâm mình rồi đó. Nhưng con đừng có chạy trốn.
Con hãy biến cái sạp rau này thành cái "hang đá" của con. Khách hàng tới, con nhìn họ như những vị thầy đang tới thử thách cái định lực của con. Người ta mắng, con biết tâm mình đang xao động. Người ta khen, con biết tâm mình đang tỏa hương. Đó chính là "Tuyết giữa mùa hè" đó con - cái mát lạnh của tỉnh thức ngay giữa cái nóng hừng hực của mưu sinh.
Thiện Đăng: Có những lúc con thấy mình đơn độc quá Sư hà. Bạn bè con hổng ai hiểu tại sao con lại chọn sống lặng lẽ, chọn bán rau rồi tối về ngồi thiền. Họ nói con khờ, nói con bỏ lỡ cuộc vui trần thế. Chỉ có Sư, và một vài người bạn phương xa là đồng cảm với con...
Sư Tâm Định: (Vỗ nhẹ lên vai Thiện Đăng) Đừng có tìm sự đồng cảm ở bên ngoài quá nhiều con ơi. Người ta có thương con tới đâu, họ cũng hổng tu dùm con được, cũng hổng thở dùm con được.
Con học bao nhiêu kinh điển, đọc bao nhiêu sách thiền, đó cũng chỉ là tấm bản đồ thôi. Cái "học bên trong" mới là cái học thiệt sự. Con phải học cách làm bạn với chính mình. Khi con ngồi một mình uống trà, con thấy hạnh phúc mà hổng cần ai khen, hổng cần ai hiểu, thì lúc đó con mới thiệt sự tự do.
Cái suối nguồn tâm linh nó hổng nằm trong sách, nó nằm ở chỗ con quan sát cái tâm "muốn được đồng cảm" của con đó. Khi con buông luôn cái ý muốn "người khác phải hiểu mình", thì tự nhiên con thấy cả thế gian này đều là bạn của mình hết.
Thiện Đăng: Sư ơi, bạn con sắp đi xa một thời gian, họ sẽ "off" hết mạng xã hội để quay về bên trong. Con thấy hụt hẫng quá.
Sư Tâm Định: (Cười nhẹ nhàng với sự cảm thông) Người ta đi để tìm lại chính họ, đó là chuyện đáng mừng chứ sao lại hụt hẫng ? Nè Đăng, đám mây nó bay đi, nhưng bầu trời đâu có mất. Bạn con đi, nhưng cái tâm chân thật của bạn con và của con vẫn luôn có đó, ngay tại đây.
Con cũng vậy, mai mốt Sư có sang trú xứ khác tu tập, con cũng đừng có buồn. Con cứ nhìn vô sạp rau, nhìn vô hơi thở của mình. Khi nào con còn chánh niệm, có tỉnh giác, khi nào con còn biết nói "Không chắc !" với những nỗi khổ niềm đau, thì lúc đó Sư và bạn con vẫn đang ở bên cạnh con đó.
Tu hành là một cuộc độc hành, nhưng hổng có đơn độc. Vì trên con đường đó, con sẽ gặp tất cả các bậc Thánh, gặp Ajahn Chah, gặp Sayadaw Mahasi, U Jotika, Sư Kim Triệu... gặp những người cùng chí hướng trong cái lặng thầm của tâm hồn. Thôi, giữ gìn cái "hang đá" giữa chợ của con cho kỹ nghen !
* Thiện Đăng nhìn bức hình cũ kẹp trong cuốn sổ tay, nơi có hình bóng của hai vị thiền sư và một người thanh niên đang chắp tay thanh thản thanh thản. Sư Tâm Định chỉ tay vào bức hình. *
Sư Tâm Định: Con thấy hông ? Một người dạy con cách "Sống với rắn hổ mang" ngay giữa chợ đời, một người dạy con cách ngắm nhìn "Tuyết giữa mùa hè" trong sự cô độc. Hai vị đó tuy hai mà một, đều chỉ cho con cái lối về với chính mình.
Thiện Đăng: Dạ, con thấy mình may mắn vì có những vị thầy dẫn dắt, dù là qua sách vở hay qua bạn đồng hành.
Sư Tâm Định: May mắn lớn nhất hổng phải là con có cuốn sách hay hay có bức hình đẹp. May mắn lớn nhất là khi con nhận ra: Vị thầy thiệt sự đang ngồi ngay trong tâm con nà. Khi con bán rau mà tâm hổng động, đó là Ajahn Chah đang dạy con. Khi con uống trà một mình mà lòng hổng thấy cô đơn, đó là Sayadaw U Jotika đang mỉm cười với con. Và khi con dám buông bỏ cả những ảo tưởng trên mạng và điều điên rồ của xã hội để quay về sống trung thực với mình, đó chính là lúc con trở thành vị thầy của chính mình rồi đó.
Thiện Đăng: (Cúi đầu đảnh lễ) Con xin ghi tạc. Dù thế giới ngoài kia có "không chắc" ra sao, con vẫn sẽ giữ cái suối nguồn này chảy mãi.
Shared by Here & Now.

.jpg)
